Tưởng tượng cuộc nói chuyện với cây táo để nói về cách sống của con người phải như thế nào để có thể giúp ích cho xã hội – Bài văn hay lớp 7

Loading...

Tưởng tượng kể lại cuộc trò chuyện với cây táo

ĐỀ BÀI

Sau một mùa quả, cây táo có chịu nỗi đau để người trồng đốn hết thân và cành già cỗi thì mùa sau mới khai hoa kết quá xum xuê hiến cho người đời nhiều quá ngọt.

Em hãy tưởng tượng một câu chuyện có đối thoại giữa em và cây táo đế cắt nghĩa hiện tượng trên, đồng thời nói lên suy nghĩ của em, nhân chuyện cây táo, về cách sống của con người phải như thế nào để có thể giúp ích nhiều cho xã hội.

Loading...

DÀN Ý ĐẠI CƯƠNG

I. MỞ BÀI

(Giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh)

+ Thú vui khi được vào vườn của chú trong những ngày nghỉ học.

+ Đã ăn táo trong vườn. Và chủ nhật hôm nay lại lên vườn táo.

II. THÂN BÀI

(Phát triển câu chuyện)

-Tôi đang tưởng tượng ăn một bữa táo ngon lành, tôi đếm những cây xanh và xum xuê thuở nào. Nhưng khu vườn trống trơn.

-Tôi nghĩ là chú mình đã không còn trồng táo nũ’a bỏi chú đã đốn hết rồi. Tôi thấy những gốc táo mà thương cho nó.

-Tôi nằm ngủ và trong giấc mơ nghe táo kể chuyện

+  Táo kêu đau và hứa sang năm sẽ ra nhiều quả.

+  Tôi ngạc nhiên nói là táo đã bị đốn rồi.

+  Táo giải thích việc đốn táo không phải là hình phạt mà là sự chăm      bón cần thiết của người. Có đắng cay mới có ngọt bùi. Cành và thân chúng tôi  đã    già cỗi chỉ làm mồi cho sâu bệnh. Chúng tôi phải được hồi sinh lại mạnh mẽ hơn bằng việc cho người đốn phần thân thể của mình.

+ Chúng tôi có đau nhưng rất vui. Chúng tôi muốn có ích thì phải biết chịu đựng, phải biết bỏ những gì cũ kĩ.

+ Táo hẹn mùa sau sẽ cho tôi ăn những quả ngọt,

C. KẾT LUẬN

+ Tôi tỉnh cơn mơ và theo chú về nhà. Tôi suy nghĩ nhiêu đến sự hi sinh của các anh hùng liệt sĩ.

+ Mùa xuân sau, trở lại tôi đã thấy táo xanh tươi và hứa hẹn một mùa sai quả.

BÀI LÀM

Đã hơn tháng nay, gia đình tôi chuyển đến nơi ở mới. Ở đây có rất nhiều vườn cây. Đối vói tôi điều thích thú nhất là được vào khu vườn táo của chú tôi vào các ngày nghỉ học. Đã một vài lần tôi đã được ăn những quả táo ngọt và to ở khu vườn dày đặc những thân cây táo xum xuê này. Chủ nhật sáng nay, tôi lại xin phép mẹ lên vườn táo của chú Sáu choi.

Sau khi chào hỏi mọi người và được ăn rất ngon lành mấy cái bánh bông lan to tướng của chị Lan, tôi tót ra vườn vói chú Sáu. Vừa huýt sáo, vừa nhảy nhót theo chú, tôi thích thú nghĩ đến những cây táo đầy quả to, mọng lá xanh um ướt sương đang rung rinh đón nắng sớm. Hôm nay, tôi sẽ hái thật nhiều táo mang về cho bé Uyên. Chắc chán nó sẽ thích đây. Ô kìa!Cái gì thế này! Khu vườn táo trống trơn. Đó đáy, rải rác những gốc cây thẳng đuột, trơ trọi. Tôi ngơ ngác, chẳng hiểu sao cả, nhìn bộ mặt ỉu xìu của tôi, chú Sáu phi cười:

-Tính ăn táo hả? Hết quả rồi, chờ mùa sau đi nhóc ạ!

Trong lúc chú Sáu thu dọn nốt mấy đống cành lá ngổn ngang ở góc vườn. Tôi buồn bã ngồi xuống cái võng mắc giữa hai cây xoài lớn. Có lẽ chú Sáu không trồng táo nữa hay sao ấy. Mấy cây táo trong vườn đã bị chặt hết chẳng còn sót cây   nào. Thân cây bị cưa gần sát gốc, quét một lóp vôi trắng như cái áo bệnh viện của  người ốm.

Nhìn nhựa cây ứa ra đã khô lại trên những vết cưa trên thân cây, tôi thấy nghèn nghẹn như muốn khóc.

Nắng buổi sớm thật ấm, gió nhè nhẹ, nằm trên cái võng dưới bóng mát cây xoài một mình buồn bã, lát sau tôi thiếp đi lúc nào chẳng biết. Trong giấc mơ tôi thấy những cây táo bị cắt ngọn đang nói chuyện vói mình. Nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ một thân cây táo mập mạp, tôi đến gần, cây táo rên rỉ, nhăn nhó chào tôi.

-Ái chà, đau quá! Cậu bé mới đến đây à?

Hết sức ngạc nhiên và tò mò, tôi gật đầu. Cây táo lại nói:

-Cậu đến muộn. Hết mùa táo rồi. Sang năm tôi sẽ cho cậu thật nhiều quả ngọt.

Vẫn rất tò mò, tôi hỏi:

-Sang năm táo sẽ cho quả nữa à?

-Tất nhiên – Táo bật cười tươi – Cậu tưởng những cây táo chúng tôi bị cưa thế này là chết à? Không đâu, người ta cưa thế này là bỏ đi phần thân già cỗi đã hết nhựa sống sau mùa quả rồi. Có như thế sang năm chứng tôi mới cho quả sai, trái ngọt được. Nếu không chúng tôi sẽ bị già cỗi.

Đã bót ngỡ ngàng, nhìn cây táo vói khúc thân còn lại ngắn ngủn và cái gốc xù xì được vun bón, tôi đánh bạo hỏi:

-Thế sao có rất nhiều cây táo khác ở chỗ tôi không phải chịu hình phạt đau đớn đó?

Táo nghiêm giọng hãnh diện đáp:

-Đó không phải là hình phạt mà là một cách chăm sóc của con người đối vói chúng tôi. Loài táo dại vô tích sự mà cậu nhìn thấy thì không cần có sự chăm sóc.

-Thế nhưng còn thiếu gì cách chăm sóc sao lại chọn cách nguực đòi là làm cho đau đón, cắt bỏ hết phần cơ thể của táo? – Tôi hỏi.

Cây táo ôn tồn nói:

-Cậu mỏi đến đây, không rành việc trồng vườn nên không biết đấy thôi. Không còn cách nào khác đâu! Sau mỗi mùa táo, thân và cành của chúng tôi già đi, hết nhựa, cản trở sức sống, chỉ tổ làm mồi cho sâu bệnh, chỉ có cắt bỏ đi thì táo mùa sau mói khoẻ mạnh, cũng như con người ấy, nhiều lúc phải trải qua phẫu thuật đau đớn mói lành bệnh và bảo vệ được sự sống .

Thì ra là vậy. Ấy thế mà lúc nãy tôi chả hiểu gì cả. Đưa tay sờ nhẹ vào những vết cưa trên thân cây, tôi hỏi thầm:

-Mỗi năm phải chịu mỗi thử thách lớn như vậy, táo có đau buồn không?

-Đau thì có, nhưng buồn thì không cậu ạ. Người ta đâu chỉ cắt bỏ thân cây mà còn vun bón nửa. Muốn sống có ích đóng’ góp nhiều cho cuộc sống thì phải biết vứt bỏ những cái hư hỏng, cũ kĩ, tật bệnh trong con người mình. Có nhiều khi phải hi sinh, từ bỏ tất cả những cái yêu quý nhất nữa.

Mấy gốc táo kế cạnh nãy giờ chăm chú, yên lặng lắng nghe lúc này cũng thay nhau lên tiếng đồng tình:

-Này cậu cứ chờ đi. Đến mùa táo sau, đến đây, rồi cậu sẽ thấy chứ gì.

Đến giờ tôi đã hoàn toàn hiểu ra. Đúng như táo nói, con người ta cũng vậy. Có lúc cũng phải vứt đi những thói xấu, tật xấu, những cái cũ kĩ, lạc hậu thì mói cống hiến cho xã hội, chù đất nước.

Ông tôi vẫn hay nói vói chúng tôi điều đó. Trong những mẩu chuyện tôi đã học được nữa chứ. Có rất nhiều gương hi sinh của các anh hùng, liệt sĩ, đã từng làm tôi khâm phục. Các chú ấy đã hi sinh một phần thân thể, hí sinh tài sản hoặc hi sinh cả mạng sống của mình nữa để giành được chiến thắng, đánh đuổi kẻ thù, còn chuyện giải phẫu để chữa hết bệnh cho con người – như táo nói – thì dễ hiểu rồi, tôi vẫn thấy nhiều người lắm. Bố tôi vốn là bác sĩ mà… Tôi cứ mơ màng và suy nghĩ như thế cho đến lúc chú Sáu đánh thức và bảo tôi về nhà…

Mùa xuân năm sau, những gốc táo hoàn toàn thay đổi hẳn. Những cành lá xanh um che lấp mất những vết cưa dạo trước. Nhìn những cây táo tốt tươi, tôi sung sướng nghĩ đến việc sẽ thực hiện lời hứa với bé Uyên. Chẳng bao lâu nữa, Uyên sẽ được tôi dắt đến đây và được tự tay hái những quả táo to tướng, thật ngon lành.

T.B.M

Tải về file word >> tại đây

Xem thêm 

Kể về lớp trưởng

 

Related Posts

Bình luận